Đảo Bạo Bệnh


Đảo Bạo Bệnh

Vượt qua “Tường Lửa”, cuối cùng “Thiền Thần Mù Sương” cũng đã tới được “Đảo Bạo Bệnh” để trừng trị Phantom-X.

Định bụng để dành em nó cho ngày cuối tuần, vì thấy nhỏ nhỏ xinh xinh, nhưng “cởi” lớp áo thấy dễ “tán” quá mà ẻm lại thơm nữa nữa nên quyết định “xơi” ẻm luôn 😂 [Mình xàm đó, ý mình là đọc mấy trang đầu thấy dễ vào quá, với lại mùi giấy mới khiến mình cầm lòng không đặng nên đọc liền một mạch vậy]

Thiên Đường Đảo bỗng một ngày trở thành “Điên (Cuồng) Đảo” vì bị 1 con virus dịch bệnh tấn công. Người ta đặt tên cho nó là Phantom-X. Những người bệnh ban đầu sẽ có triệu chứng của suy hô hấp cấp. Tuy nhiên nếu vượt qua cơn nguy kịch thì diễn biến trở nên khó lường hơn: thân thể người dính virus sẽ bị biến dạng hoàn toàn, bộ dạng lão hoá siêu cấp. Dân cư trên đảo lập tức bị bế đi cách ly và tạm ngưng liên kết với đất liền. Một không khí hoang mang lo sợ bao trùm lên hòn đảo tươi đẹp.

Trong bối cảnh đó, khu tập thể 7A thuộc huyện Thanh Đảo xảy ra án mạng. Nạn nhân là cụ Lường, một bà già mắc chứng loạn thần sống cô độc, hay chửi bới mọi người và bị hàng xóm chung quanh xa lánh. Nguyên nhân được xác định là bị hạ độc. Câu hỏi đặt ra là với một người già vô hại thế này thì ai giết? Vì sao lại giết? Khó khăn thách thức đặt ra là vụ án bị xếp thành vụ cỏn con ko dc chú trọng vì chính quyền bận lo cho đại cuộc dịch bệnh hơn. Ngoài ra hiện trường vụ án bị phun thuốc khử trùng ngừa virus, dấu vết mất sạch; dân sống ở tập thể cũng đã vào hết khu cách ly. Không cam tâm đứng nhìn vụ án có nguy cơ bị trôi vào quên lãng, chàng chiến sĩ công an trên Đảo – Thanh Đức, một mình xâm nhập hiện trường quyết tìm ra sự thật. Cùng chờ xem anh sẽ làm thế nào với bài toán nan giải này nhé?!

Đối với cuốn sách này mình khen nhiều hơn là chê. Ý tưởng hay, thích nhất là trong 1 tác phẩm câu chuyện được triển khai rõ ràng, mạch lạc về yếu tố thời gian và vị trí địa lý. Nhìn chung những dữ kiện để cấu thành nên một vụ án hóc búa thì gần như có đủ cả ở trong “Đảo Bạo Bệnh”: Nạn nhân không xác định được lai lịch dù là cư dân sống quen thuộc ở Đảo, họ hàng thân thích không có; Bị tâm thần, tài sản hiện vật cũng không nên khó tìm ra động cơ; Nguyên cả cái xóm bả chửi bới không từ một ai nên chả tìm ra được ai thù ghét bả nhất; Tất cả nghi phạm đều khai báo không đủ 100% trung thực; Nạn nhân chết trong những ngày cả xã hội cách ly do đó khả năng cao bị làm án qua loa. Tóm lại là thánh nào đó ra tay giết người cũng biết cách chọn thời điểm ghê.

Có hai điều mình ấn tượng nhất, không thuộc nội hàm vụ án. Một là cách xây dựng nhân vật, hai là văn phong tác giả. Không cần biết mỗi một nhân vật có nguyên mẫu ngoài đời hay không, mình chỉ biết là bức hoạ về Đảo Thiên Đường sống động cả về cảnh quan lẫn con người. Một hòn đảo của dân ngụ cư tứ xứ đổ về, với tập hợp kiến trúc là hệ quả của những công cuộc đầu tư thất bại; mỗi một con người nương náu nơi đây đều như một cánh chim bị thương, ướt át và lầm lũi. “Tương lai là điều không thể biết trước, nhưng quá khứ thực ra còn bí ẩn hơn nhiều lần” Theo mình trong truyện này nhân vật chính không thể chỉ có một mình Thanh Đức. Ai cũng có một mảnh đất tâm hồn riêng được khoán trong đó thì phải. Dẫu sao thì hình ảnh của anh cũng là điểm tươi sáng nhất truyện: Dí dóm, tài lanh, giàu lòng trắc ẩn, trực giác nghề nghiệp khá là bén, và không kém phần lãng mạn. Con nhà nòi có bố là cựu đại tá công an, mẹ là nhà văn trinh thám+nhà biên kịch nổi tiếng (nghe quen quen, hơi giống Shinichi nhỉ?)

Khái quát lại, trước lúc đọc mình cũng xác định tâm thế là sẽ bị lừa rồi. Nhưng không nghĩ là bị lừa nhiều đến thế. Trích lời tác giả mà ý điễn đạt vô cùng hay “Tôi đã mải đuổi theo những mũi tên mà không biết rằng câu trả lời đã nằm ngay trên cánh cung” Cuộc đời có nhiều sự để cay cú, chả có sự cay cú nào ta dễ dàng cho qua cả. Nhưng nếu đọc trinh thám mà cay cú thì đó là thành công của người viết. Mình biết cuốn sách này rất rất khác với “Thiên Thần Mù Sương” nhưng có một điều mình khẳng định những ai đã có sự quen biết nhất định với tác giả thì đều sẽ thích anh bởi thứ văn phong sâu sắc, chín chắn. Riêng mình thì thấy trái tim người viết còn đa cảm lạ kì nữa.

Thôi viết dài rồi, khen cũng đủ rồi. Phần chê mình để dưới phần bình luận nhé. Điều hối tiếc nhất là cuốn sách mỏng quá, chắc được viết trong khoảng thời gian ngắn nên mình cứ cảm giác nó chưa phải là bức tường bê tông kiên cố, vẫn có lỗ hổng. Xếp vào truyện ngắn có lẽ sẽ hợp lý hơn là tiểu thuyết.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s